Truyện Gặp Phải Ma Tu, Thần Đều Khóc_kết quả bolivia
发布时间:2025-04-04 07:24:23 作者:玩站小弟
我要评论

Tin thể thao 24H Truyện Gặp Phải Ma Tu, Thần Đều Khóc_kết quả bolivia。
"Lạnh."
"Lạnh quá."
Trên giường đơn tối tăm chật hẹp,ệnGặpPhảiMaTuThầnĐềuKhókết quả bolivia nam nhân, không, nói cho đúng hẳn phải là một cậu bé, lông mày nhíu chặt, môi nhỏ khô nứt hơi mím lại, giống như đang nói mớ.
Giữa lúc nửa mê nửa tỉnh, Cố Tây Châu giãy giụa muốn đứng lên, nhưng cơ thể của hắn lại không có một chút sức lực nào, ý thức giống như bị dính vào với nhau, trên người thật giống bị vật nặng vô hình đè lên, khiến cho hắn không thể nhúc nhích.
Ước chừng khoảng một phút đồng hồ sau, Cố Tây Châu rốt cuộc tích góp được chút sức lực, mạnh mẽ mở mắt ra.
Mặc dù tầm mắt mơ hồ, nhưng Cố Tây Châu có thể nhận rõ ánh trăng chiếu ở trên người hắn.
Tí tách.
Tí tách.
Tiếng nước rơi.
Có giọt nước ấm áp chảy xuôi trên thân thể, cảm xúc ướt át mà ấm áp quen thuộc, nhưng so sánh với nó thì hắn cảm thấy thân thể rất lạnh, lạnh quá.
Cố Tây Châu gắng gượng nhìn rõ tình huống bốn phía, căn phòng nhỏ chật hẹp, trừ hắn ra còn có ba người nữa.
Đau.
Thật là đau.
Cổ thật là đau.
Cố Tây Châu giãy giụa, dùng hết sức lực toàn thân cuối cùng cũng cử động được tay trái của mình, hắn chậm chạp giơ tay lên đặt ở trên cổ, đầu ngón tay truyền tới cảm giác ẩm ướt ấm áp, cánh mũi ngửi được mùi máu tanh ngọt trong không khí.
Thì ra chất lỏng ở trên người hắn không phải là nước, mà là máu.
Cố Tây Châu tay nắm thành giường chậm rãi ngồi dậy, nơi mà ánh mắt chiếu tới, hắn nhìn thấy dưới giường cũng đặt sáu cái tủ sách, trên bàn sách chất đầy các loại sách bài tập tham khảo, trên bàn còn có một quyển bài tập đang mở.
Đây là một cái ký túc xá của trường học bình thường đến không thể bình thường hơn.
Cố Tây Châu vừa kinh ngạc vừa mờ mịt, lấy tay chặn thật chặt lên cổ mình, quay đầu đã nhìn thấy trên giường tràn đầy máu tươi của mình, máu thấm vào ván giường, đỏ hồng một mảng.
Hắn trở lại?
Chuyện này...
Hắn trở lại.
Nhẫn nhịn đau đớn, Cố Tây Châu cẩn thận quan sát hình vẽ trên tường, giường ngủ đỏ hồng dựa vào gần vách tường, dùng máu tươi vẽ ra một hình vẽ phức tạp, lấy tư cách là một ma tu Cố Tây Châu liếc mắt liền nhận ra đây là trận pháp hiến tế bản thân để triệu hồi tà thần ác quỷ.
Đợi đã.
Chẳng lẽ hắn là bị triệu hồi tới?!
Khóe miệng Cố Tây Châu ở dưới ánh trăng không thể nhận ra co rút hai cái, Cố Tây Châu hắn trước khi xuyên việt tốt xấu cũng là một công dân ba tốt tuân thủ pháp luật, giữ vững và bảo vệ giá trị nòng cốt của chủ nghĩa xã hội, thế nào đi một chuyến từ thế giới khác trở lại liền biến thành cái loại tà thần ác quỷ thập ác bất xá?!
(*thập ác bất xá: Mười tội ác không thể tha thứ. Nhưng ngữ cảnh này chắc là không chuyện ác nào không làm đi?)
Sau khi Cố Tây Châu đỡ bàn đọc sách di chuyển hai bước, ánh mắt đảo qua nhìn thấy chính mình trong gương thì chợt hít vào một ngụm khí lạnh.
Tóc đen ngắn ngủi ngoan ngoãn dán vào hai bên lỗ tai, màu đỏ, không, là đồ ngủ màu trắng, giữa trán có loại ngây thơ.
Một giây kế tiếp, Cố Tây Châu liền chú ý tới chỗ thịt quanh lỗ thủng trên cổ bị lật ra bên ngoài, máu theo vết thương trên cổ đem đồ ngủ màu trắng trên người nhuộm thành đỏ, chỉ có vạt áo là còn có thể nhìn thấy một chút trắng.
Không, không được, trước tiên hắn cần phải cầm máu đã.
Cố Tây Châu ở trong phong ngủ tìm kiếm, bởi vì hắn lo lắng bị bạn cùng phòng khác trong phòng ngủ phát hiện, cho nên động tác tìm kiếm cũng không lớn, nhỡ đâu đánh thức mấy bạn cùng phòng, hắn biết giải thích giường máu và vết thương trên cổ mình thế nào đây?
Yên tĩnh không có một chút tiếng động nào, Cố Tây Châu rất lo lắng động tác của mình khiến cho người trong phòng ngủ phát hiện, nhưng trừ hai cái giường trống ra, ba người khác ngủ giống như heo chết vậy, căn bản không nghe được động tĩnh hắn tạo ra.
Sau khi cầm máu, Cố Tây Châu đột nhiên nghĩ đến cái gì, xoay người lại ở trên giường tìm nửa ngày, cuối cùng lại không tìm được gì mà kết thúc.
Không đúng, tại sao không có dao?
Cố Tây Châu sờ vết thương trên cổ một cái, cái loại hình dáng này nhất định là bị lưỡi dao sắc bén cắt phải, nhưng trên giường lại không có dao, đứa bé này sau khi tự sát chẳng lẽ còn có thể đem dao giấu đi hay sao?
Ở cả trên lẫn dưới giường đều tìm kiếm một lần, Cố Tây Châu vẫn không tìm thấy con dao kia.
Không có bất kỳ đầu mối nào, Cố Tây Châu cuối cùng cũng không suy nghĩ chuyện này, chẳng qua là hắn ngồi ở bên giường, đột nhiên gặp phải khó khăn.
Những khăn giấy kia hắn còn có thể vứt vào trong bồn cầu hủy thi diệt tích, nhưng đống đồ trên giường này hắn có thể ném đi nơi nào chứ, còn có hình vẽ trận pháp trên mặt tường này, bất kỳ người bình thường nào nhìn vào đều sẽ cảm thấy được đây không phải thứ gì tốt.
Cố Tây Châu quay ngược lại hai bước, không còn sức lực ngồi ở trên mép giường, hướng về phía không khí nắm một cái, lại không bắt được gì.
Phát hiện mình trở lại thế giới hiện đại, Cố Tây Châu sau khi trải qua sửng sốt và kinh ngạc rất nhanh liền bình tĩnh lại, dù sao hắn từng xuyên tới thế giới khác, còn làm một tên ma tu trong thời gian ngắn, duy nhất để cho hắn không thoải mái là trong tầm mắt của hắn nhiều ra một dãy số kỳ dị —— 00:00:01
Đây là cái gì?
Không có trí nhớ, trí nhớ của cậu bé này hắn một chút cũng không nhìn thấy.
Chẳng lẽ là bởi vì hiến tế linh hồn bị chết quá nhanh, cho nên ngay cả một chút trí nhớ hắn cũng không tiếp thu được?
Thân thể này thật sự là quá yếu ớt, dựa vào tường hắn mới miễn cưỡng có thể chống đỡ cơ thể của mình, ngay vào lúc này, đột nhiên Cố Tây Châu nghe được một âm thanh.
"Cứu, cứu mạng!"
"Lạnh quá."
Trên giường đơn tối tăm chật hẹp,ệnGặpPhảiMaTuThầnĐềuKhókết quả bolivia nam nhân, không, nói cho đúng hẳn phải là một cậu bé, lông mày nhíu chặt, môi nhỏ khô nứt hơi mím lại, giống như đang nói mớ.
Giữa lúc nửa mê nửa tỉnh, Cố Tây Châu giãy giụa muốn đứng lên, nhưng cơ thể của hắn lại không có một chút sức lực nào, ý thức giống như bị dính vào với nhau, trên người thật giống bị vật nặng vô hình đè lên, khiến cho hắn không thể nhúc nhích.
Ước chừng khoảng một phút đồng hồ sau, Cố Tây Châu rốt cuộc tích góp được chút sức lực, mạnh mẽ mở mắt ra.
Mặc dù tầm mắt mơ hồ, nhưng Cố Tây Châu có thể nhận rõ ánh trăng chiếu ở trên người hắn.
Tí tách.
Tí tách.
Tiếng nước rơi.
Có giọt nước ấm áp chảy xuôi trên thân thể, cảm xúc ướt át mà ấm áp quen thuộc, nhưng so sánh với nó thì hắn cảm thấy thân thể rất lạnh, lạnh quá.
Cố Tây Châu gắng gượng nhìn rõ tình huống bốn phía, căn phòng nhỏ chật hẹp, trừ hắn ra còn có ba người nữa.
Đau.
Thật là đau.
Cổ thật là đau.
Cố Tây Châu giãy giụa, dùng hết sức lực toàn thân cuối cùng cũng cử động được tay trái của mình, hắn chậm chạp giơ tay lên đặt ở trên cổ, đầu ngón tay truyền tới cảm giác ẩm ướt ấm áp, cánh mũi ngửi được mùi máu tanh ngọt trong không khí.
Thì ra chất lỏng ở trên người hắn không phải là nước, mà là máu.
Cố Tây Châu tay nắm thành giường chậm rãi ngồi dậy, nơi mà ánh mắt chiếu tới, hắn nhìn thấy dưới giường cũng đặt sáu cái tủ sách, trên bàn sách chất đầy các loại sách bài tập tham khảo, trên bàn còn có một quyển bài tập đang mở.
Đây là một cái ký túc xá của trường học bình thường đến không thể bình thường hơn.
Cố Tây Châu vừa kinh ngạc vừa mờ mịt, lấy tay chặn thật chặt lên cổ mình, quay đầu đã nhìn thấy trên giường tràn đầy máu tươi của mình, máu thấm vào ván giường, đỏ hồng một mảng.
Hắn trở lại?
Chuyện này...
Hắn trở lại.
Nhẫn nhịn đau đớn, Cố Tây Châu cẩn thận quan sát hình vẽ trên tường, giường ngủ đỏ hồng dựa vào gần vách tường, dùng máu tươi vẽ ra một hình vẽ phức tạp, lấy tư cách là một ma tu Cố Tây Châu liếc mắt liền nhận ra đây là trận pháp hiến tế bản thân để triệu hồi tà thần ác quỷ.
Đợi đã.
Chẳng lẽ hắn là bị triệu hồi tới?!
Khóe miệng Cố Tây Châu ở dưới ánh trăng không thể nhận ra co rút hai cái, Cố Tây Châu hắn trước khi xuyên việt tốt xấu cũng là một công dân ba tốt tuân thủ pháp luật, giữ vững và bảo vệ giá trị nòng cốt của chủ nghĩa xã hội, thế nào đi một chuyến từ thế giới khác trở lại liền biến thành cái loại tà thần ác quỷ thập ác bất xá?!
(*thập ác bất xá: Mười tội ác không thể tha thứ. Nhưng ngữ cảnh này chắc là không chuyện ác nào không làm đi?)
Sau khi Cố Tây Châu đỡ bàn đọc sách di chuyển hai bước, ánh mắt đảo qua nhìn thấy chính mình trong gương thì chợt hít vào một ngụm khí lạnh.
Tóc đen ngắn ngủi ngoan ngoãn dán vào hai bên lỗ tai, màu đỏ, không, là đồ ngủ màu trắng, giữa trán có loại ngây thơ.
Một giây kế tiếp, Cố Tây Châu liền chú ý tới chỗ thịt quanh lỗ thủng trên cổ bị lật ra bên ngoài, máu theo vết thương trên cổ đem đồ ngủ màu trắng trên người nhuộm thành đỏ, chỉ có vạt áo là còn có thể nhìn thấy một chút trắng.
Không, không được, trước tiên hắn cần phải cầm máu đã.
Cố Tây Châu ở trong phong ngủ tìm kiếm, bởi vì hắn lo lắng bị bạn cùng phòng khác trong phòng ngủ phát hiện, cho nên động tác tìm kiếm cũng không lớn, nhỡ đâu đánh thức mấy bạn cùng phòng, hắn biết giải thích giường máu và vết thương trên cổ mình thế nào đây?
Yên tĩnh không có một chút tiếng động nào, Cố Tây Châu rất lo lắng động tác của mình khiến cho người trong phòng ngủ phát hiện, nhưng trừ hai cái giường trống ra, ba người khác ngủ giống như heo chết vậy, căn bản không nghe được động tĩnh hắn tạo ra.
Sau khi cầm máu, Cố Tây Châu đột nhiên nghĩ đến cái gì, xoay người lại ở trên giường tìm nửa ngày, cuối cùng lại không tìm được gì mà kết thúc.
Không đúng, tại sao không có dao?
Cố Tây Châu sờ vết thương trên cổ một cái, cái loại hình dáng này nhất định là bị lưỡi dao sắc bén cắt phải, nhưng trên giường lại không có dao, đứa bé này sau khi tự sát chẳng lẽ còn có thể đem dao giấu đi hay sao?
Ở cả trên lẫn dưới giường đều tìm kiếm một lần, Cố Tây Châu vẫn không tìm thấy con dao kia.
Không có bất kỳ đầu mối nào, Cố Tây Châu cuối cùng cũng không suy nghĩ chuyện này, chẳng qua là hắn ngồi ở bên giường, đột nhiên gặp phải khó khăn.
Những khăn giấy kia hắn còn có thể vứt vào trong bồn cầu hủy thi diệt tích, nhưng đống đồ trên giường này hắn có thể ném đi nơi nào chứ, còn có hình vẽ trận pháp trên mặt tường này, bất kỳ người bình thường nào nhìn vào đều sẽ cảm thấy được đây không phải thứ gì tốt.
Cố Tây Châu quay ngược lại hai bước, không còn sức lực ngồi ở trên mép giường, hướng về phía không khí nắm một cái, lại không bắt được gì.
Phát hiện mình trở lại thế giới hiện đại, Cố Tây Châu sau khi trải qua sửng sốt và kinh ngạc rất nhanh liền bình tĩnh lại, dù sao hắn từng xuyên tới thế giới khác, còn làm một tên ma tu trong thời gian ngắn, duy nhất để cho hắn không thoải mái là trong tầm mắt của hắn nhiều ra một dãy số kỳ dị —— 00:00:01
Đây là cái gì?
Không có trí nhớ, trí nhớ của cậu bé này hắn một chút cũng không nhìn thấy.
Chẳng lẽ là bởi vì hiến tế linh hồn bị chết quá nhanh, cho nên ngay cả một chút trí nhớ hắn cũng không tiếp thu được?
Thân thể này thật sự là quá yếu ớt, dựa vào tường hắn mới miễn cưỡng có thể chống đỡ cơ thể của mình, ngay vào lúc này, đột nhiên Cố Tây Châu nghe được một âm thanh.
"Cứu, cứu mạng!"
相关文章
Đất vùng ven tăng giá gấp đôi, đâu là giá trị thật?
Từ đầu năm đến nay, giá đất nền ven TP.HCM tiếp tục tăng nóng. Đặc biệt là sau hàng loạt vụ cháy chu2025-04-04Gần 400 xe ô tô đã được đăng ký qua mạng Internet
Cục Cảnh sát giao thông cũng cho biết, trong 372 trường hợp người dân khai báo, làm thủ tục đăng ký2025-04-044 ưu thế vượt trội của máy giặt lồng ngang
Kể từ khi ra đời vào năm 1979, máy giặt đã làm thay đổi hoàn toàn việc giặt giũ và gỡ bõ gánh nặng c2025-04-04Việt Nam trong nhóm quốc gia sử dụng Opera Max nhiều nhất
Opera Max – một ứng dụng được phát triển bởi Opera, nổi tiếng với các trình duyệt được xây dựng trên2025-04-04- Hẹn hò có thể là một trải nghiệm ngọt ngào, nhưng cũng đầy bất trắc và thất vọng. Một khi đã ly hôn,2025-04-04
Cách đặt mậu khẩu cho ứng dụng Ghi chú trên các thiết bị Apple
Apple vừa tung ra tính năng bảo vệ bằng mật khẩu cho ứng dụng Ghi chú (Apple Notes) trên iOS và OS X2025-04-04
最新评论